Lạc Khương nghe vậy, quay đầu nhìn hắn. Thần sắc nàng vẫn nhàn nhạt, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đã khá hơn nhiều, không còn vẻ bi thương ban nãy nữa.
“Người sống rồi cũng phải nhìn về phía trước.” Thiếu nữ vừa mất mẫu thân trong mắt mọi người khẽ buông hàng mi dài, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái càng khiến người ta thêm xót xa: “Ta chỉ có thể sống cho tốt hơn, như vậy mẫu thân mới yên lòng.”
Ánh mắt lướt qua mặt Bạc Duyên một vòng, Lạc Khương liền thu lại. Bất kể thế nào, chuyện đại vương cứu mẫu thân tuyệt đối không thể để người ngoài biết được. Mẫu thân còn sống đã là đại hạnh, quyết không thể lại sinh thêm biến cố.
Hoàng Thành Ty được lập theo lệnh của Trịnh Cao Tổ, biên chế trực thuộc chỉ vỏn vẹn bốn ngàn năm trăm người, nhưng quyền bính cực lớn, nắm việc thám thính giám sát. “Cao Tổ từng bí mật sai người dò xét ngoại sự”, không chịu sự quản thúc của nội các, chỉ trực tiếp phụ trách trước Hoàng đế, là cơ cấu trực thuộc hoàng quyền. Tuy không đến mức không chỗ nào không len vào được, nhưng một khi để lộ chút phong thanh, sẽ rất khó che giấu tiếp.




